TỈNH NGỘ

Học đạo, chờ chi đến lúc già Bên đời, ối kẻ biến thành ma Đầu xanh cỏ lấp mồ xanh lục Tay trắng hồn li cốt trắng ngà Trả nợ tam sinh mà chửa hết Luân hồi cửu kiếp mãi nào ra Vô thường giả tạm, nay đà rõ Bến giác, tìm mau kẻo lỡ phà Thám Hoa
Mời bạn chọn số sao:
Đã có 1 người đánh giá bài viết này.
Tác giả: THÁM HOASố bài thơ: [285]

Có Thể Bạn Thích

Nếu bạn yêu thích bài thơ này, Hãy ủng hộ tác giả bằng cách Chia Sẻ và Để lại bình luận ở bên dưới.

MÙA TRỒNG TRỌT

Thời gian rượt đuổi bóng câu là. Vỡ đất đâm trồi ngọn khổ qua. Ủ gốc xanh mầm thay sắc lụa. Bung cành mượt lá đổi màu ... [Đọc thêm...]

VƯỢT VŨ MÔN

Tặng các bạn HS nhân kỳ thi Olimpic quốc tế và thi đại học. Vũ môn sừng sững tấm gương noi. Tung tẩy cá tôm nhóm cọc ... [Đọc thêm...]

HOẠ THEO ẢNH

Bọn hắn cùng sinh một tuổi đời. Sao mà phúc phận khéo đùa chơi. Chiều em đủng đỉnh ô tô tới. Tối chị lon ton vé số mời. ... [Đọc thêm...]

KIẾP BỤI TRO

Tất cả sau về kiếp bụi tro. Thì ta hãy sống thật ra trò. Chim trời vạn lớp đâu cần nghĩ. Cá biển ngàn bầy chẳng phải ... [Đọc thêm...]

TẬP BẮN

Đã bảo rằng anh chớ bóp cò. Không thì đạn nổ sẽ nguy to. Khi nằm hãy nhớ chân luôn thẳng. Lúc ngắm đừng ... [Đọc thêm...]

THƯƠNG MẸ TÔI

Thơ Vũ Việt. Mò cua bắt ốc mãi bên sông. Vất vả nuôi con gắng đỡ chồng. Cuốc ải đồng trên khi gió rét. Bừa san ruộng ... [Đọc thêm...]

RUỘNG HOANG

Mạ để từ lâu giữa đất lành. Đôi bờ cỏ mọc lá vờn xanh. Mưa dầm thửa đậu chờ chăm sóc. Nắng lửa vườn rau đợi ... [Đọc thêm...]

THƠ CỦA THỢ CẮT TÓC

HƯƠNG QUÊ. (Thuận nghịch độc, Thủ vĩ ngâm). Thuận. Hương tỏa nụ ngời cảnh sớm mong. Trải cành muôn nhụy, đắm say lòng. ... [Đọc thêm...]