NGHỈ HƯU

st :(Ông bạn tôi mới nghỉ hưu, làm bài thơ này chia sẻ với các bạn, nhất là các bạn đã nghỉ hưu, hoặc sắp nghỉ hưu. Ông muốn tìm sự đồng cảm và chia sẻ!) Về nghỉ hưu ấy là lẽ thường tình Đủ tuổi đủ năm đủ đầy kinh nghiệm Đã tự hào về tháng năm cống hiến Có chút buồn vì đã phải chia tay Về nghỉ hưu là vinh dự từ nay Thành « Cựu chiến binh» là người «Dân phố » Thôi sinh hoạt Phòng, về sinh hoạt Tổ Đồng chí bây giờ là Bác Ông Anh Về nghỉ hưu nên tóc chẳng còn xanh Không phải nhuộm để dối mình còn trẻ Chẳng bon chen, chẳng phải lo giữ ghế Chẳng ngóng, chờ, mong, đợi « quân » «lương» Về nghỉ hưu là về với đời thường Là bỏ thói quen đi giầy, đội mũ Quân phục, quân hàm cất sâu trong tủ Khi hội hè, khi nhớ mở ra mang Về nghỉ hưu là đã phải « từ quan » Làm « Thảo Dân » suốt quãng đời còn lại Khúc quân hành vẫn trong ta mãi mãi Đồng đội ơi! Mong được gặp lại nhau Về nghỉ hưu nhưng chưa nghỉ được đâu Vì cuộc sống gia đình, vì con trẻ Vẫn luyện rèn để giữ gìn sức khỏe Sáng tập quyền, tối đi bộ bền chân Về nghỉ hưu vẫn lo việc của « Dân » Giúp Phường, Xã, vào Hội người cao tuổi Dạy con cháu, lo việc nhà, việc hội Sống cho đời sống có ích, có Nhân Về nghỉ hưu trở thành « Cựu Quân Nhân » Cái « Chất Lính » suốt đời không thay đổi Vẫn lạc quan, vẫn yêu đời, sôi nổi Sống VẸN tình và trọn nghĩa Hiếu Trung Về nghỉ hưu vẫn « Dân vận ba cùng » Là cùng sống, cùng ăn và cùng ngủ Lương hàng tháng vẫn duy trì nộp đủ Tối về nhà không quên ngủ cùng « Dân » Về nghỉ hưu đôi lúc cũng hồi Xuân Thấy gái đẹp bụng vẫn thầm ao ước Nhiều lúc thích mà chẳng làm gì được HƯU từng phần « Trên bảo Dưới không nghe »! Về nghỉ hưu thi thoảng ghé thăm quê Khi hiếu hỷ, lúc lại về việc Họ Thấy quê mình vẫn còn nghèo, còn khó Muốn giúp mà « Lực » lại « Bất tòng tâm » ! Về nghỉ hưu vẫn một bát một mâm Tự phục vụ, rồi tự mình đi chợ Bởi con cháu giành của « Ông» _ mất « Vợ» ! Về hưu rồi mà vẫn cứ « Cô Đơn »! Về nghỉ hưu thời gian rảnh rỗi hơn Đi du lịch, thăm hỏi đồng đội cũ Cùng ôn lại kỷ niệm thời Quân ngũ Những vui buồn , bao thương nhớ đầy vơi! Về nghỉ hưu, ngoảnh lại ngẫm sự đời Thấy tất cả vốn đã là qui luật Chẳng so đo cho những gì được mất Để lòng mình thanh thản chốn nhân gian!
Mời bạn chọn số sao:
Đã có 1 người đánh giá bài viết này.
Tác giả: NGUYENVANCAUSố bài thơ: [14]

Có Thể Bạn Thích

Nếu bạn yêu thích bài thơ này, Hãy ủng hộ tác giả bằng cách Chia Sẻ và Để lại bình luận ở bên dưới.

------- HẾT KẾ

HẾT KẾ. Mở mắt ra coi thấy cảnh này. Mua buôn tấp lập chạy như bay. Kìa xem chợ búa đang xua đuổi. Cũng tại đường đi ... [Đọc thêm...]

CHUYỆN NGÀY XƯA

Thơ Nguyen Quang Bich. Sinh ra từ nhỏ ở làng. Chuyện lớn, chuyện bé dễ dàng quên sao...?. Bò trâu đem thả đồng không. [Đọc thêm...]

HÀNH QUÂN XA

Đường hành quân xa. Qua bao miền quê nỗi nhớ quê nhà. Tình yêu ta đó có bao kỷ niệm khó quyên. Em có chờ mong tình anh. ... [Đọc thêm...]

ĐẸP NÊN THƠ

Hoàng hôn buông xuống chiều Tắt nắng. Choàng cánh hồng mây phủ góc trời. Chao đôi cánh nhạn chim về tổ. Róc rách dòng ... [Đọc thêm...]

EM TÔI ĐI BỘ ĐỘI

Súng gươm là của con trai. Mẹ cha khuyên nhủ em hoài không nghe. Đời lính có gì mà mê. Suốt ngày ngắm, bắn, lăn, lê, ... [Đọc thêm...]

NHỚ BÁC

PHẠM VĂN ĐỒNG. Một ngày xuân nắng ấm 479. Cháu bé nhoẻn miệng cười. THỦ TƯỚNG PHẠM VĂN ĐỒNG. [Đọc thêm...]

BỘ ĐỘI ƠI

Thơ Chu thương VUI VUI. Xuân về nắng ấm vùng cao. Tao gùi con lợn của tao cho mày. Mày là bộ đội rất hay. Dạy con cái ... [Đọc thêm...]