NGHỈ HƯU

st :(Ông bạn tôi mới nghỉ hưu, làm bài thơ này chia sẻ với các bạn, nhất là các bạn đã nghỉ hưu, hoặc sắp nghỉ hưu. Ông muốn tìm sự đồng cảm và chia sẻ!) Về nghỉ hưu ấy là lẽ thường tình Đủ tuổi đủ năm đủ đầy kinh nghiệm Đã tự hào về tháng năm cống hiến Có chút buồn vì đã phải chia tay Về nghỉ hưu là vinh dự từ nay Thành « Cựu chiến binh» là người «Dân phố » Thôi sinh hoạt Phòng, về sinh hoạt Tổ Đồng chí bây giờ là Bác Ông Anh Về nghỉ hưu nên tóc chẳng còn xanh Không phải nhuộm để dối mình còn trẻ Chẳng bon chen, chẳng phải lo giữ ghế Chẳng ngóng, chờ, mong, đợi « quân » «lương» Về nghỉ hưu là về với đời thường Là bỏ thói quen đi giầy, đội mũ Quân phục, quân hàm cất sâu trong tủ Khi hội hè, khi nhớ mở ra mang Về nghỉ hưu là đã phải « từ quan » Làm « Thảo Dân » suốt quãng đời còn lại Khúc quân hành vẫn trong ta mãi mãi Đồng đội ơi! Mong được gặp lại nhau Về nghỉ hưu nhưng chưa nghỉ được đâu Vì cuộc sống gia đình, vì con trẻ Vẫn luyện rèn để giữ gìn sức khỏe Sáng tập quyền, tối đi bộ bền chân Về nghỉ hưu vẫn lo việc của « Dân » Giúp Phường, Xã, vào Hội người cao tuổi Dạy con cháu, lo việc nhà, việc hội Sống cho đời sống có ích, có Nhân Về nghỉ hưu trở thành « Cựu Quân Nhân » Cái « Chất Lính » suốt đời không thay đổi Vẫn lạc quan, vẫn yêu đời, sôi nổi Sống VẸN tình và trọn nghĩa Hiếu Trung Về nghỉ hưu vẫn « Dân vận ba cùng » Là cùng sống, cùng ăn và cùng ngủ Lương hàng tháng vẫn duy trì nộp đủ Tối về nhà không quên ngủ cùng « Dân » Về nghỉ hưu đôi lúc cũng hồi Xuân Thấy gái đẹp bụng vẫn thầm ao ước Nhiều lúc thích mà chẳng làm gì được HƯU từng phần « Trên bảo Dưới không nghe »! Về nghỉ hưu thi thoảng ghé thăm quê Khi hiếu hỷ, lúc lại về việc Họ Thấy quê mình vẫn còn nghèo, còn khó Muốn giúp mà « Lực » lại « Bất tòng tâm » ! Về nghỉ hưu vẫn một bát một mâm Tự phục vụ, rồi tự mình đi chợ Bởi con cháu giành của « Ông» _ mất « Vợ» ! Về hưu rồi mà vẫn cứ « Cô Đơn »! Về nghỉ hưu thời gian rảnh rỗi hơn Đi du lịch, thăm hỏi đồng đội cũ Cùng ôn lại kỷ niệm thời Quân ngũ Những vui buồn , bao thương nhớ đầy vơi! Về nghỉ hưu, ngoảnh lại ngẫm sự đời Thấy tất cả vốn đã là qui luật Chẳng so đo cho những gì được mất Để lòng mình thanh thản chốn nhân gian!
Mời bạn chọn số sao:
Đã có 1 người đánh giá bài viết này.
Tác giả: NGUYENVANCAUSố bài thơ: [14]

Có Thể Bạn Thích

Nếu bạn yêu thích bài thơ này, Hãy ủng hộ tác giả bằng cách Chia Sẻ và Để lại bình luận ở bên dưới.

NẶNG TÌNH QUÊ HƯƠNG

Lục bát khoán thủ biến thể. “QUÊ HƯƠNG NẾU AI KHÔNG NHỚ. SẼ KHÔNG LỚN NỖI THÀNH NGƯỜI”. QUÊ buồn, sầu nặng tình anh. ... [Đọc thêm...]

CA DAO THỜI CHỐNG MỸ

Năm xưa nằm võng mẹ đan. Đung đưa dưới rặng tre làng mến yêu. Sáo ai vi vút trời chiều. Mải nghe quyên cả vớt bèo thái ... [Đọc thêm...]

NGẪU HỨNG

Xin chào tất cả nhà ta. Vừa tìm ních cũ về nhà chào nhau. Nỗi buồn rồi lại qua mau. Nhân ngày phụ nữ, hết sầu lại ... [Đọc thêm...]

LỜI THỀ MÙA HOA CẢI

Có biết bao bài thơ về hoa cải. Cứ trách nhau sao lỡ vội lấy chồng. Ở quê tôi cũng có một cánh đồng. Dọc ven sông cuối ... [Đọc thêm...]

MẤT NỬA VẦNG TRĂNG

Em buồn mất nửa vầng trăng. Trong đêm thăm thẳm chị Hằng đi đâu. Để còn một chiếc thuyền câu. Chênh chao con sóng bạc ... [Đọc thêm...]

TÍM CHIỀU XUÂN

Tím chiều về lại chốn quê. Hàng tre còn nắng lời thề đã bay. Ta đi trong giấc mơ ngày. Nửa hồn lạnh lẽo đoạ đày nhân ... [Đọc thêm...]

THĂM ANH

Thơ CT ảnh ST. Cùng đoàn văn nghệ trong làng. Anh vào bộ đội chung hàng quân đi. Chiến trường gian khổ hiểm nguy. Vẫn ... [Đọc thêm...]