KHÓI ĐỜI

Làn Khói thuốc Phả vào trong huyền ảo Mờ Tan dần Bao ưu nảo muộn phiền Đời Bon chen Những vật chất kim tiền Ta Ngoãnh buông Xuôi về miền tự tại. Tình Trót trao Để một thời hoang hoại Yêu Đắm say Thành ngây dại vì người Tỉnh Cơn mê Giờ chỉ biết khóc cười Mộng Trăm năm Vỡ rồi... tan... số phận...! LV, 03012018 (2044); Ps Trông ảnh vịnh thơ. Hihi
Mời bạn chọn số sao:
Đã có 1 người đánh giá bài viết này.
Tác giả: LONG VƯƠNGSố bài thơ: [126]

Có Thể Bạn Thích

Nếu bạn yêu thích bài thơ này, Hãy ủng hộ tác giả bằng cách Chia Sẻ và Để lại bình luận ở bên dưới.

ĐÊM THÁNG BA THAO THỨC HOÀI ĐẾN SÁNG

Đêm tháng ba thao thức hoài đến sáng. Chợt giật mình nghe loáng thoáng bên song. Cơn gió say, khật khưỡng cạnh cô ... [Đọc thêm...]

NỖI NIỀM RIÊNG

Em lại ngồi đây giữa buổi nắng chiều. Nhớ anh nhớ lắm nhớ biết bao nhiêu. Nơi chốn xa xôi anh ơi có hiểu. Cảnh đêm buồn ... [Đọc thêm...]

SÁNG KIẾN CHỞ CON

Thơ hình vui. Mẹ thương con thiệt lằm mà. Chở con xuống phố la cà chút chơi. Để con ngồi vững chẳng rơi. Nên đành sáng ... [Đọc thêm...]

NỖI ĐAU

CHỈ MÌNH. EM HIỂU. ANH có biết em yêu anh nhiều lắm. ĐÃ trọn trao say đắm trái tim hồng. ĐẾN thẫn thờ hết ra ngóng vào ... [Đọc thêm...]

MÙA HÈ TUỔI THƠ

Lê Đức Hoà. Về thăm trường giữa một trời hoa phượng. Kỷ niệm còn đây ghế đá với hàng cây. Mưa ơi đừng buốt nắng đừng ... [Đọc thêm...]

VẤN VƯƠNG

Thơ Sương Mai. MAI này nếu mình xa nhau mãi. NÀY chàng ơi còn lại những gì. TRÊN đời bể ái sân si. VẠN người xa ngã ôm ... [Đọc thêm...]

ANH LUÔN LÀ ÁNH MẶT TRỜI

Nằm một mình chất dày nỗi nhớ. Nhớ vòng tay anh ấp ôm em. Nụ hôn em đã từng quen. Giờ đây xa cách anh đem đi rồi. Đêm ... [Đọc thêm...]

HẸN CHỐN THIÊN ĐƯỜNG

Thiên đường chỉ ướcbậu cùng anh. Giữa cảnh thần tiên hạnh phúc dành. Trần Thảo. ( họa thơ Anna Huệ Trần ). [Đọc thêm...]