KHẨU PHẬT TÂM XÀ

Miệng nói từ bi...Bụng ác tà. Dã tâm nham hiểm phải phòng xa... Nhìn người cứ tưởng...Thời vô hại. Tướng mạo đàng hoàng...Tính quỷ, ma... Chẳng nhớ làm chi phường rắn độc. Quên đi cho khỏe...Ngữ tâm xà. Thôi đừng luyến tiếc mà chi nữa... Khỏi nghĩ đến người...Khỏe xác ta... Triết...
Mời bạn chọn số sao:
Đã có 10 người đánh giá bài viết này.
Tác giả: TRẦN TRỌNG TRIẾTSố bài thơ: [80]

Có Thể Bạn Thích

Nếu bạn yêu thích bài thơ này, Hãy ủng hộ tác giả bằng cách Chia Sẻ và Để lại bình luận ở bên dưới.

TẶNG EM CÔ GIÁO VÙNG CAO

Em rời phố thị bởi tình thương. Cõng chữ về gieo ấm bản mường. Ngọn lửa bên đồi thêm rực sáng. Hoa đào cạnh rẫy toả ... [Đọc thêm...]

TỦI HỜN

Đợi đến khi nào hỡi cố nhân. Hàng cây lá rụng đã bao lần. Môi hường thuở ấy vương niềm hận. Mắt liễu ... [Đọc thêm...]

VƯỜN AI

Một mảnh vườn ai mấy cái mom. Chồng lười vun tưới cỏ xanh om. Người xin cấy rẽ bung rào ngó. Kẻ thích cầy thuê xé dậu ... [Đọc thêm...]

VỀ VƯỜN

Cái cảnh về hưu thấy cũng sầu. Ân tình bạc bẽo chán gì đâu. Còn quan bọn lính luôn thăm hỏi. Hết chức đàn em chẳng muốn ... [Đọc thêm...]

ÂU SẦU NÃO

Tựu cú đối. Họa. Lạnh lẽo dâng tràn dạ xốn xao. Hàng mi đẫm lệ rớt tuôn trào. Duyên hờn ái giận đau hồn ngẩn. Nghĩa ... [Đọc thêm...]

TRẢ HẾT

Giờ em gói lại mảnh khăn hồng. Kỷ niệm nguyên còn giữa tiết đông. Hối hả mi gầy chan lệ đẫm. Thờ ơ biển buốt phủ tâm ... [Đọc thêm...]

HOA LOA KÈN

ThơThu Hương. ẢnhIntenet. Cứ độ hè sang đến tháng tư. Loa kèn rực rỡ, gợi tình như. Râm ran giục giã đàn ve gọi. Duyên ... [Đọc thêm...]

NHỚ QUÊ

Nỗi nhớ cố hương khó tính giờ. Đâu rồi đât mẹ khúc ầu ơ. Đường làng khúc khuỷu tre râm mát. Bóng trẻ rộn ràng giọng ... [Đọc thêm...]