HỜN TRĂNG

Trăng sầu chếch bóng đợi chờ ai Nỗi nhớ trào dâng bỗng thở dài Tuyết rớt mây lùa rơi lá cải Mưa tuôn gió cuốn rụng bông lài Đàn tranh dạo khúc sầu tê tái Sáo trúc hoà câu não nuột đài Tráng sĩ lên đường ra giữ ải Hồng nhan ở lại cửa then cài.. Nguyễn Huy Hiếu. USA
Mời bạn chọn số sao:
Đã có 1 người đánh giá bài viết này.
Tác giả: NGUYỄN HUY HIẾUSố bài thơ: [49]

Có Thể Bạn Thích

Nếu bạn yêu thích bài thơ này, Hãy ủng hộ tác giả bằng cách Chia Sẻ và Để lại bình luận ở bên dưới.

519 TỰ NHIÊN

Tự nhiên thích ở một mình. Tự nhiên lòng thấy vô tình vậy thôi. Tự nhiên thơ thấy đơn côi. Tự nhiên chẳng muốn chia lời ... [Đọc thêm...]

PHẢI XA NHAU

Thơ ảnh nguyễn cúc. Ngày mai em phải đi rồi. Ở nhà con nhỏ mẹ già anh nha. Chỉ là hoàn cảnh nhà ta. Mẹ già đành bỏ con ... [Đọc thêm...]

NGƯỜI EM GÁI NÙNG

Em là con gái người Nùng. Ruộng khe nương rẫy một vùng so đo. Ai còn lặn lội thân cò?. Nhuộm chàm,thổ cẩm thước đo của ... [Đọc thêm...]

NGÂY THƠ MỘT THỜI

Gió lay cánh phượng rơi vai. Lòng nao nao nhớ bóng ai bên thềm. Tóc buông hai bím êm đềm. Vô tư thuở ấy để thêm tuổi ... [Đọc thêm...]

NGƯỜI THƯƠNG NHAU

Người thương nhau thì nước mắt phải rơi. Khi người đau khổ trong đời này đây. Người thương nhau tim phải trái tìm đầy. ... [Đọc thêm...]

ĐÓA HOA TÌNH NỞ MUỘN

Nữa khúc hương lòng lạc chổ rơi. Vì bong rách cạnh đã như rời. Sen hồng xuyến cảnh Nhài than đượm. Ngẫm sắc Ban nào ... [Đọc thêm...]

MÙA XUÂN GỌI

EM về hoa thắm gọi chào. ƠI người con gái thuở nào Anh yêu. XUÂN khoe sắc thắm yêu kiều. ĐÃ thề mắt đợi tình xiêu ... [Đọc thêm...]

YÊU NHẦM

Minh Dương. Phố xá về đêm quán vỉa hè. Em ngồi hóng gió đợi anh qua. Cốc nước chè chanh cho thêm đá. Mát tận ruột ngan ... [Đọc thêm...]