ĐÊM KHÔNG NGỦ

. Quá khứ buồn vui cứ vật vờ Đêm dài khó ngủ lạnh đường tơ Sông dài đã ngại qua ghềnh thác Biển rộng còn e bão chực chờ Sóng dữ cuồng xoay thuyền rạn nứt Dông vờn gió giật rũ buồm trơ Vẳng nghe tiếng gọi người xưa ấy Dĩ vãng hoài theo đến tận giờ. . Tống Đông Viên
Mời bạn chọn số sao:
Đã có 1 người đánh giá bài viết này.
Tác giả: TỐNG ĐÔNG VIÊNSố bài thơ: [88]

Có Thể Bạn Thích

Nếu bạn yêu thích bài thơ này, Hãy ủng hộ tác giả bằng cách Chia Sẻ và Để lại bình luận ở bên dưới.

ĐÈN KHUYA GỐI LẺ

Gối lẻ đèn khuya mộng đến tìm. Men sầu nhỏ giọt thấm vào tim. Mùi cay đã khiến hồn say lịm. Vị đắng ... [Đọc thêm...]

NHẠT PHAI

Họa. Phai tình vợi nắng sẽ về đâu. Một thuở nồng say đã gẫy cầu. Lạnh lẽo tràn duyên đầu ngõ lối. Âm thầm nhả sợi cuối ... [Đọc thêm...]

QUY LUẬT

Tôi bán hồn tôi bởi rượu nồng. Đời chưa mặc cả kiếp rêu phong. Ngồi nhìn thế sự âm thầm ngóng. Đứng ngó phương đông não ... [Đọc thêm...]

BẤT KHUẤT

Ngót bốn ngàn năm dựng nước nhà. Ai làm sóng dậy giữa trùng ba. Ngăn Tàu hận cũ manh tâm ác,. Đuổi Hán thù xưa ... [Đọc thêm...]

MƠ DUYÊN

tăng gái yêu. Một buổi chiều thu trời nhạt nắng. Em cười rực rỡ nét môi xinh. Thưa thầy với mẹ rằng con đã. Mẹ ... [Đọc thêm...]

CHIỀU XUÂN

Nghiêng trời rót cạn ánh tà dương. Vẽ một chiều xuân thật nhún nhường. Tiếng suối trong veo dìu mộng đẹp. Hương rừng ... [Đọc thêm...]

MỸ NHÂN NAM

000. Tuyệt sắc giai nhân cũng chỉ chàng. Yêu kiều thục nữ nét đoan trang. Khôi ngô tuấn tú bao người đắm. Đổ nước thành ... [Đọc thêm...]

LỠ NHỊP

Họa. Tàn đêm bỗng chạm ánh trăng ngà. Tửu đắm men nồng đỡ lệ sa. Chẳng lẽ phiêu tình khơi ấy lại. Nên làm diệu ái rủ gì ... [Đọc thêm...]