ÁO ĐỎ CHỨNG TỎ

Áo đỏ chứng tỏ nhà quê Không ham lễ hội cũng mê hầu đồng Dù cho môi thắm má hồng Vẫn không che được ruộng đồng dưới chân Áo đỏ chứng tỏ... thường dân Sắc màu gì cũng chẳng cần ra oai Váy ngắn mới khoe chân dài Nhà quê giờ cũng điệu đài trang hơn Áo đỏ chứng tỏ... cô đơn Muốn người khác chú ý hơn đến mình Không khát yêu cũng thèm tình Nụ cười, ánh mắt chẳng bình thường đâu Áo đỏ chứng tỏ... trẻ lâu Đố ai biết được mai sau thế nào? Hà Nội, 2832018 Ảnh MH Sưu tầm Đặng Vương Hưng
Mời bạn chọn số sao:
Đã có 6 người đánh giá bài viết này.
Tác giả: ĐẶNG VƯƠNG HƯNGSố bài thơ: [168]

Có Thể Bạn Thích

Nếu bạn yêu thích bài thơ này, Hãy ủng hộ tác giả bằng cách Chia Sẻ và Để lại bình luận ở bên dưới.

NHỚ NGƯỜI NƠI ẤY

Em ơi gần tết đến rồi. Mà ta chưa thể về chung một nhà. Đêm về gió lạnh sương khuya. Nhớ về nơi ấy mà nao nao lòng. ... [Đọc thêm...]

KÍNH CHA MẸ

Cảm ơn Ba Mẹ sinh thành. Trông nôm khuya sớm an lành vì con. Cuộc đời người đã héo hon. Cầu cho xuân đặng lòng con mượt ... [Đọc thêm...]

🍁🍁🍁

LIỆU CÓ THỂ KHÔNG. YÊU LẠI TỪ ĐẦU. Thuở hai người còn ngây ngô trong sáng. Chỉ biết yêu không biết màng vụ lợi. Luôn ... [Đọc thêm...]

LUÔN CÓ MỘT VÒNG TAY

Có bao giờ em nhớ đến anh không. Người mà đã hết lòng yêu em đó. Nhưng với em... đó như là cơn gió. Thổi qua chân rồi ... [Đọc thêm...]

ĐÀN BÀ KHÔNG CŨ

Đàn bà tưởng cũ. Thường ủ rũ mình. Đi trong giấc mộng điêu linh. Ôm tim cố giữ thậm thình sợ say. Một mai gãy gánh. ... [Đọc thêm...]

HOA TÍM NGÀY XƯA

Đêm chầm chậm trôi vào hoang hoải. Chợt nhói lòng khắc khoải tim đau. Đàn ai gảy khúc tơ sầu. Tim ta buốt nhói hạt châu ... [Đọc thêm...]

MÃI GỌI TÊN ANH

Thơ Hoàng Hôn Nhớ. Nếu như trái đất ngừng quay. Nắng thôi chiếu sáng, ban ngày hóa đêm. Hoa thơm rơi rớt bên thềm. ... [Đọc thêm...]

TÌNH XƯA ĐÃ MẤT

Còn đâu nữa anh ơi tình duy nhất. Của tim em ngày hãy còn thơ ngây. Nay xóa mờ tan tác mây bay. Theo dòng nước ... [Đọc thêm...]